Hiển thị các bài đăng có nhãn Cùng suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cùng suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

10 thg 6, 2009

Nỗi lòng những em gái đi phá thai


Cô bé chừng 17 tuổi, tóc thắt bím, mặc quần lửng, áo thun, không giấu nỗi vẻ mặt sợ hãi. Lóng ngóng nhìn trước ngoái sau để tìm bảng hướng dẫn trước cổng Bệnh viện Từ Dũ, TP HCM, em cúi đầu bước nhanh theo hướng chỉ tay của bác bảo vệ.
> Những ngộ nhận giới tính trẻ mới lớn

Rón rén đến bàn hướng dẫn, cô điều dưỡng tiếp nhận bệnh của Từ Dũ không kịp ngẩng đầu lên, nói nhanh: “Nuôi hay bỏ? Nuôi đi thẳng rẽ trái. Bỏ đi ngược ra ngoài cổng, qua phía bên kia đường”. Cô bé bắt đầu rơm rớm nước mắt, vội vã đi ra ngoài cổng băng qua đường trong tiếng chào mời của “cò”. Tiếng loa phát thanh cảnh báo không nên nghe lời mời mọc của các “cò” vẫn liên tục vang lên.

Ảnh minh họa: Hoàng Hà.

Đầu giờ chiều một ngày cuối tháng 5, tại khu vực “bỏ”, khoa Kế hoạch hóa gia đình bệnh viện Từ Dũ, bệnh nhân đông hơn hẳn khu vực “nuôi”. Trên bậc thang lên xuống, lác đác vài cặp nam nữ đứng thầm thì trong nước mắt. Các cô gái khác, phần lớn nằm trong độ tuổi từ 16 đến 25 ngồi trước phòng khám, tay cầm số chờ đến lượt mình. Mới hơn 2 giờ chiều, bảng hiển thị số thứ tự đã lên tới số 932 và còn hơn 30 người vẫn đang ngồi đợi ngoài hành lang rộng chừng 3 mét, dài hơn 50 mét.

Trong bầu không khí tĩnh lặng, tiếng bác sỹ vang lên từ chiếc micro trong các phòng khám rõ mồn một xen lẫn những tiếng thở dài và những đôi mắt ướt. Cô bé thắt bím ngồi một mình bên cạnh một cặp nam nữ, khuôn mặt hiện lên nhiều nỗi lo lắng và sợ hãi, trên tay em đang cầm số thứ tự run lên bần bật từng hồi. Mắt em nhòe nước khi có người bắt chuyện với tư cách "cùng cảnh ngộ". Em nói: ba mẹ em rất bận, họ không bao giờ có thời gian ngồi lắng nghe em… Em có bạn trai năm em học lớp 8, cũng có hoàn cảnh giống nhau nên hai đứa chia sẻ được rất nhiều. Cả em và bạn em tò mò “làm chuyện ấy” trong năm học lớp 10. Em không muốn có con vì vẫn đang đi học, ba mẹ của em hoàn toàn không biết, bạn bè thân, em cũng không dám kể.

Nghẹn giọng giây lát, cô bé cho hay, em không thấy kinh nguyệt, bụng dưới cứ đau âm ỉ. Tâm sự với bạn trai rồi hai đứa đi mua que thử thai về thử, em biết mình đã bị “dính”. Hoang mang, mất ăn mất ngủ vì sợ, em liên tục lên mạng tìm kiếm thông tin để biết thêm về chuyện có thai ngoài ý muốn. Bạn trai em khuyên nên đến bệnh viện sớm để giải quyết, càng chần chừ bụng em càng to sẽ khó khăn hơn cho cả hai đứa. Sau khi khám bác sĩ, em biết cái thai của mình đã được 7 tuần. Cô này hỏi em muốn phá bằng thuốc hay nạo hút bằng thìa...

“Đọc những thông tin trong tờ rơi, em thật sự rất lo lắng. Nhẹ không nói gì, nặng sẽ gặp nhiều tai biến như: xuất huyết liên tục không cầm được, thai không ra hết phải chuyển sang biện pháp nạo hút… và nguy cơ vô sinh về sau này là rất lớn. Em ân hận rất nhiều. Giờ đây chỉ có mỗi mình em phải gánh chịu hậu quả. Em cảm thấy bản thân mình nhơ nhớp và ghê tởm”, cô bé nói trong nước mắt.

Cùng lúc đó, một nhóm gồm 4 em ở độ tuổi 16, 3 nam 1 nữ đang hồn nhiên ngồi đùa giỡn. Nghe đọc tên, cô bé mặc váy ngắn đến mức không thể ngắn hơn, áo hai dây ôm sát người, mái tóc dài màu đỏ với cặp kính râm che nửa khuôn mặt, cầm số đứng lên. Em không quên đưa tay vuốt ve bạn trai ngồi bên cạnh trước khi bước vào phòng khám. Sau 5 phút, em bước ra, khuôn mặt tươi cười mừng rỡ với các bạn: “Lại 4 tuần uống thuốc. Lần trước bốn trăm không biết giờ tăng lên bao nhiêu. Anh đưa em một triệu đi, cuối tháng, ông bà bô chi tiền tiêu vặt, em bù”, nói xong, cô bé nghênh nganh đi trong ánh nhìn bỡ ngỡ của mọi người.

Còn phía bên kia hành lang của lầu 1 bệnh viện, một căn phòng lớn gồm khoảng 20 nữ đang nằm thiếp đi sau khi phá thai bằng phương pháp nạo hút. Bên ngoài, hơn 10 cô gái khác đã thay sẵn trang phục bệnh nhân ngồi chờ. Thấp thoáng hiện trong số đó, có những gương mặt non nớt, trắng bệch.

Những ánh mắt nhìn sợ hãi, những khuôn mặt tối sầm và xám xịt hơn khi tiếng dụng cụ leng keng, tiếng la, tiếng rên rỉ vang trong phòng mổ.

Ngồi lẩn khuất trong nhóm bệnh nhân, một nữ sinh lớp 11 rụt rè cho biết, em đi tái khám sau khi phá thai bằng phương pháp nạo hút vì thai trên 7 tuần, em không thể dùng thuốc.

Khi đã gần gũi hơn, em nghẹn lời kể về thời điểm đầu, khi hoàn toàn không biết mình có thai. Nhưng mẹ em thì biết. Mẹ đã gặng hỏi, điện thoại cả cho bạn trai em để xác minh nên em sợ và kể thật với mẹ. "Ba mẹ đã khóc, khóc rất nhiều chứ không la mắng, em cảm thấy tim em nhói đau gấp trăm lần lúc em nằm trên băng ca trong phòng mổ...", cô bé rưng rưng nước mắt.

Rồi ba mẹ xin phép thầy cô cho em được nghỉ học một tuần để đưa em vào bệnh viện phá thai. Em rất bất ngờ vì ba mẹ đã không sang nhà bạn trai em làm ầm ĩ hay bắt họ phải chịu trách nhiệm. Không ai biết gì ngoài ba mẹ và bạn trai em, mọi thứ diễn ra trong âm thầm. Em biết họ đã đau lòng rất nhiều vì đứa con hư hỏng và bản thân thì "chỉ muốn chết đi cho rồi". Cô bé cũng chia sẻ về khoảnh khắc nằm trong phòng phá thai, tai em ù lại, mắt em mờ đi, tim em đập mỗi lúc một mạnh hơn. Em đã được tiêm thuốc gây tê nhưng vẫn cảm nhận được sự đau đớn đó...

“Sau khi bỏ thai, em và bạn trai cũng chia tay. Bạn ấy tâm sự với cô bạn thân của em rằng bạn ấy cảm thấy ghê ghê và ghét em. Em buồn lắm và đã gặp bạn để năn nỉ đừng bỏ em một mình nhưng bạn ấy chỉ đồng ý hai đứa tiếp tục quen nhau cho đến khi em khỏe mạnh lại như trước”, cô bé lại khóc.

Nắng cuối ngày bắt đầu tàn dần, nhiều bệnh nhân tuổi teen của Từ Dũ cúi đầu lẳng lặng ra về.

Nhật My

31 thg 5, 2009

Sống chung với hàng Trung Quốc?

Theo Sai Gòn Tiếp Thị

(click vào tiêu đề để xem link gốc)

SGTT - Trung Quốc là nhà máy của toàn thế giới và hàng Trung Quốc có mặt khắp các châu lục. Chúng ta chắc chắn sẽ còn sống chung với hàng Trung Quốc và việc hợp tác kinh tế với họ, qua lại với họ về sản xuất, kinh doanh hàng hoá, dịch vụ là điều không thể tránh khỏi. Song đó là một chiến lược lớn cần đề cập căn cơ, quan niệm tỉnh táo và có tầm nhìn, định hướng lâu dài, hai bên cùng có lợi trên cơ sở tôn trọng nhau chứ không được áp đặt, lấn lướt giành phần khôn, phần lợi về mình.

Một chiến lược giao thương và hợp tác kinh tế với Trung Quốc trong tình hình mới hiện nay cần được bàn luận trong toàn dân để Nhà nước trên cơ sở đó mà có quyết sách hợp lòng dân. Khi có quyết sách hợp lòng dân thì Nhà nước ta mới đủ sức mạnh đàm phán và làm ăn với anh bạn lớn, đủ sức đương đầu vượt qua những lá lay, lấn lướt thường thấy lâu nay.

Riêng về vấn đề “nhà nhà đánh hàng, bán hàng Trung Quốc” hiện đang xảy ra thì theo tôi có hai biện pháp cần quan tâm sớm:

1. Doanh nghiệp Việt Nam, người tiêu dùng Việt Nam cần có đầy đủ thông tin về đối sách Trung Quốc đang sử dụng cho thị trường Việt Nam, về chiến lược lâu dài cũng như các sách lược, các chiêu thức, kỹ xảo của Trung Quốc đang áp dụng cho Việt Nam.

Họ có đội ngũ nghiên cứu giỏi, được trang cấp mọi phương tiện và có nhiều kênh thông tin cấp thời, hiệu quả cho doanh nghiệp. Một công ty dệt may vừa đi mua nguyên phụ liệu ở Trung Quốc kể rằng đã bị nhiều nhà bán lẻ Trung Quốc chặn hỏi, phải chăng Nhà nước Việt Nam đang có chiến dịch đưa hàng dệt may Việt Nam về tranh chỗ của hàng dệt may Trung Quốc ở nông thôn Việt?

Trung Quốc hiện tiến hành một cuộc xâm nhập có tính chất toàn diện đối với Việt Nam (kinh tế, chính trị, đầu tư, thương mại, xã hội, văn hoá…) và những chính sách, biện pháp cụ thể là gì? Nhiều điều khoản bất công trong giao thương với đối tác nước ngoài, trong đó có Việt Nam đã được chính báo chí Trung Quốc bức xúc công khai nhưng các thông tin này hoàn toàn bị bưng bít đối với doanh nghiệp và người tiêu dùng Việt Nam. Các cơ quan chức năng Việt Nam có nắm rõ không các điều khoản bất công này để tư vấn cho doanh nghiệp mình?

Khi nhiều hãng buôn Trung Quốc đồng loạt mở mặt trận tuyên truyền về mọi sự thuận lợi, dễ dàng, hiệu quả để buôn hàng Trung Quốc thì thông tin về những cú lừa đảo hàng chục tỉ đồng của giới thương buôn Trung Quốc với mặt hàng nguyên liệu may mặc, điện tử làm điêu đứng các siêu thị tên tuổi của Việt Nam, các công ty dệt may lớn của Việt Nam lại bị che giấu kỹ. Nhiều doanh nghiệp Việt Nam nhập máy móc Trung Quốc, nhập nhầm rác thải công nghệ, thiết bị lạc hậu đành ôm hận trùm mền, và các sự việc này không được thông tin khiến nhiều công ty khác tiếp tục vướng bẫy. Nhiều nhà buôn Việt Nam nhắm mắt tiếp tục nhập khẩu hàng hoá của những hãng Trung Quốc bị cảnh báo về vệ sinh an toàn thực phẩm đã không được thông tin rộng rãi cho người tiêu dùng Việt Nam, đến đỗi báo chí Trung Quốc phải lên tiếng về những sự bất công, mập mờ mưu lợi bất chính của doanh nghiệp Trung Quốc với các đối tác nước ngoài.

2. Giành lấy chủ quyền thương mại trên thị trường đất nước mình.

Báo chí cần nêu đích danh những cơ quan chức năng nào “nối giáo” cho kẻ ngang nhiên gian lận thương mại, ăn cắp thị trường và thị phần của doanh nghiệp Việt Nam

Vào thời buổi Nhà nước Trung Quốc hô hào các nhà kinh doanh Trung Quốc phải quan tâm hơn tới thị trường nội địa của họ, cũng như các quốc gia khác đều phải chú trọng tăng cầu nội địa để đối phó khủng hoảng, thì không thể chấp nhận những chiêu thức gian lận thương mại, không chính đáng, không hợp pháp để hàng Trung Quốc giành lấy phần của hàng Việt Nam trên thị trường Việt Nam. Họ đang ra sức đẩy hàng dội khẩu sang các nước lân cận, họ chẳng giấu giếm gì và ta cũng biết thừa. Nhưng cùng với việc gia tăng các hàng rào kỹ thuật đối với hàng Việt Nam, gây khó khăn đủ điều cho việc nhập hàng Việt Nam thì họ khuyến khích, dung túng mọi hình thức đi buôn hàng Trung Quốc không đóng thuế, không chính ngạch, chuyển ngân cũng không đóng thuế.

Khi họ công bố cấm tàu đánh cá Việt Nam đánh cá trên vùng biển của Việt Nam, sao họ có thể đẩy hàng lậu và hàng giả ồ ạt sang ta? Tất nhiên muốn hàng lậu và hàng giả ngon trớn vào Việt Nam thì phải có sự hợp lực của phía họ lẫn cơ quan chức năng của mình. Biên giới dài rộng, một gánh hàng của ta vào họ không lọt nhưng hàng tấn tấn hàng của họ vào ta ngon ơ, vì sao? Vì sao mà doanh nghiệp Việt Nam ngay tại thành phố này, chỉ mới trưng bảng giảm giá 70% đã tức thì bị quản lý thị trường lập biên bản phạt tội bán phá giá (than ôi thời buổi bị hàng Trung Quốc áp sát, giảm giá tới 70% còn chưa “xi nhê”) mà cả một khu chợ tưng bừng giữa quận 1 Sài Gòn bán toàn đồ giả nhập từ Trung Quốc, mỗi ngày huỷ hoại sức cạnh tranh của biết bao doanh nghiệp may mặc lương thiện của Việt Nam, cứ nhơn nhơn phát triển?

Với tất cả hàng bán dưới giá thành bình thường, cơ quan chức năng cứ truy hỏi nguồn gốc, hoá đơn là thấy ngay xuất xứ hàng hoá và dễ xử quá chừng, sao không làm được? Hãy truy hỏi công bằng như đối với mọi doanh nghiệp Việt Nam có trưng bảng kinh doanh đàng hoàng, đầu tư thương hiệu nghiêm túc, để có được một cuộc cạnh tranh ngang bằng, không cần thiên vị chút nào với doanh nghiệp trong nước.

Chúng ta biết là giữa hội chợ Quảng Châu, hàng đẹp như mơ không có nhãn mác được bày bán công khai. Hỏi vì sao, họ nói, họ chờ người mua yêu cầu nhãn gì thì gắn nhãn đó. Made in Vietnam đầy dẫy. Họ cũng hướng dẫn, và cung cấp luôn dịch vụ chuyển hàng qua Singapore, Hong Kong, Malaysia để xoá hẵn gốc Trung Quốc.

Thực tế là hàng Trung Quốc, nếu nhập chính ngạch, vào siêu thị hay cửa hàng lớn của Việt Nam thì giá đắt hơn hàng Việt Nam cùng đẳng cấp. Họ phải cạnh tranh ngang bằng như vậy, không thể ngang ngạnh cấm người ta đánh cá trên biển người ta mà lại thản nhiên đẩy hàng lậu, hàng giả vào thị trường người ta không xấu hổ.

Báo chí cần nêu đích danh những cơ quan chức năng nào “nối giáo” cho kẻ ngang nhiên gian lận thương mại, ăn cắp thị trường và thị phần của doanh nghiệp Việt Nam.

Trên đây là hai giải pháp nhất thời. Còn chuyện “chiến đấu” công bằng với quyền lực mềm, cuộc chiến mềm với hàng lậu và hàng giả Trung Quốc, làm sao hỗ trợ doanh nghiệp Việt Nam trong hợp tác và cạnh tranh với hàng Trung Quốc về lâu dài là một câu chuyện dài. Chuyện dài nhưng đã bức bách như lửa cháy phừng phừng. Ngày càng nhiều doanh nghiệp Việt Nam đành lòng nhắm mắt chọn giải pháp đóng máy, cho thợ tạm nghỉ, đưa hàng sang gia công bên Tàu về bán, lời hơn và thị trường Việt Nam ngày càng cam tâm là nơi ưu tiên tiêu thụ hàng Trung Quốc. Lửa cháy vậy mà cơ quan chức năng nguội lạnh, doanh nghiệp thì rời rạc, loay hoay tìm lối thoát. Đó cũng là câu chuyện lớn rất thực tế về sự tồn tại của nền kinh tế Việt Nam.

Kim Hạnh

Nếu bạn là tín đồ hàng Trung Quốc

Ăn uốnglapar

* Sáng:
- Bánh bao có nhân làm từ giấy carton
- Một cốc sữa chứa melamine

* Trưa:
- Cơm phun thuốc chống mốc
- Cá ướp urê luộc chấm nước tương 3-MCPD
- Thịt heo chết chiên giòn chấm mù tạt làm từ dầu nhớt
- Canh chua cải phun thuốc trừ sâu

-Gà H5N1 chết tẩm màu hóa học chiên giòn

* Chiều:
- Một tô phở ngâm formal

-Một dĩa trứng gà giả ốp la
- Một ly chè đường hóa học

* Tối:
- Thịt sình bảo quản bằng hoá chất chấm mắm tôm trộn... dzòi

- 1 bát hoành thánh nóng sốt có tẩm thuốc trừ sâu

Đau ốm đã có dược phẩmtopi:
- Kem đánh răng, si-rô, thuốc cảm,.. làm từ glycerine giả
- Tiêm phòng đã có văc- xin giả
Những thứ linh tinh khác:
- Dép tông, đồ chơi trẻ em có nước sơn gây ung thư
- Áo quần được may bằng vải tẩm thuốc nhuộm chưa formaldehyde
- Trẻ em được mặc tả lót có hàm lượng chì cực cao
- Phụ nữ làm đẹp bằng mỹ phẩm chứa sudan

Và còn rất rất nhiều những thứ tốt đẹp khác mà bạn có thể kiếm được từ Trung Quốc. Tuy nhiên, người Trung Quốc vẫn sống tốt. Bởi vì họ sống bằng hàng ngoại, còn cả thế giới sống bằng hàng Trung Quốcgelakguling

Đồ Trung Quốc được sản xuất thế nào?

GÀ TẨM ƯỚP TRUNG QUỐC
Rạng sáng sớm, người đàn ông này ngày ngày lái xe máy đi thu mua gà chết

Đang hỏi xem có gà “chết” không ?



Tổng cộng có khoảng 5 người lái xe đi thu mua gà chết cho 1 ông chủ như thế này


Mỗi con gà chết được thu mua với giá 1 tệ và sẽ được bán với giá 9 tệ sau khi chế biến


Nơi để gà là “sân”



Ngổn ngang mọi nơi


trên sàn nhà thì….

Có 4 người chuyên nhúng gà vào nước sôi và vặt lông

Vặt lại lông măng



Dùng xà phòng và thuốc tẩy để làm sạch


Đi dép trên sàn nhà, gà thì đang được tẩm mầu



Trông gà đã khá là đẹp sau khi tẩm mầu


Và đã sẵn sàng để rán và thưởng thức



Hãy gửi thông điệp này tới càng nhiều người càng tốt

Dây buộc tóc Trung Quốc được làm từ gì ?
..
Những cái dây buộc tóc này được làm bằng “bao cao su” đã qua sử dụng.

..

..

..

..

Hãy cẩn thận vì bạn có thể nhiễm AIDS

Còn đây là dép lê siêu nhẹ sản xuất từ Trung Quốc

Giá rẻ bất ngờ

Và….