24 thg 2, 2010
11 thg 1, 2010
Ý tưởng "Pet Trees Festival"
Số là năm ngoái mình viết thư gửi thầy hiệu trưởng về việc trường mình nắng nóng quá, và mình đề xuất việc lắp các solar panel trên khắp các mái nhà trong trường, vừa tạo ra điện mà vừa đỡ nóng. Tuy nhiên ý tưởng có vẻ vẫn còn xa vời vì lý do kinh phí. Mình tự cười mình rồi tự hỏi:"Không lẽ mình chỉ đứng nhìn vấn đề không được giải quyết à. Đồ vô dụng!"
Thiết nghĩ khi con người ta đau đáu về một vấn đề nào đó thì sớm muộn người ta cũng sẽ tìm ra lời giải. Đó là lý do vì sao người nông dân cũng có thể làm khoa học.
Nổ thế đủ rồi, giờ thì vào vấn đề chính nhỉ.
"PET TREES FESTIVAL"
Sở dĩ gọi là "pet trees" vì những người trồng cây sẽ đặt tên cho cái cây, trang trí cho cây, tạo dấu ấn của mình trên cây, và chăm sóc cây như thú cưng của mình vậy.
Những người tham gia trồng cây có thể là một nhóm bạn thân, một đôi uyên ương,... hay chỉ đơn giản là những bạn trẻ yêu "Nông trại vui vẻ" trên Zing, Farmville trên Facebook. Trồng cây rồi chăm sóc nó, lưu lại tên tuổi của chính mình trên một cái bảng nhỏ..Hì hì, oách hơn cả Nguyễn Thiện Nhân í chứ.
Một cuộc thi sáng tạo
Công việc thú vị nhất trong "Pet Trees Festival" không phải là trồng cây mà là trang trí cho cây, cho cái "bảng tên" của cây. Nhóm nào trang trí đẹp nhất thì sẽ được thưởng. Phần thưởng dự kiến là 200k-500k
Một ngày hội đúng nghĩa
È cổ ra cuốc đất, trồng cây, rồi trang trí bảng tên, chắc chắn các bạn í sẽ rất mệt mỏi và đói khát. Vì thế các bạn sẽ phục vụ các món ăn nhẹ và nước uống (đương nhiên là sau khi đã rửa chân tay sạch sẽ, hị hị).
Ăn uống no say rồi thì cùng nhau giao lưu, chơi trò chơi tập thể. Đấy chính là ý nghĩa của từ Festival.
Bia đá lưu niệm và kêu gọi chống biến đổi khí hậu
Ý tưởng về nội dung bia đá đã có, nhưng khả năng thẩm mỹ của mình còn hơi yếu. Nhưng nếu làm ra được thành sản phẩm thì sẽ đáng để trưng ở khu A lắm.
Hiện tại, chương trình vẫn đang được xúc tiến, CLB Hugo, CLB Môi Trường BK, CLB Kĩ năng mềm sẽ cùng nhau tổ chức.
Dự kiến sau Tết, Festival sẽ diễn ra, có bán vé đấy. Nhưng không đắt đâu! Mỗi vé tương ứng với một cây, bạn chỉ cần thành lập một nhóm (2-5 người) là có thể mua được 1 vé. Giá thì mình chưa nói trước được,vì còn phải xem tài trợ thế nào đã.....
Bật mí nho nhỏ:
- Kích thước của bảng gỗ tương đương tờ A4, các bạn có thể lên ý tưởng trang trí "bảng tên" cho cây cưng của mình ngay từ bây giờ được rồi đấy!!
- Tất cả những ai tham gia chương trình này đều sẽ nhận được giấy chứng nhận từ nhà trường tương đương 1 chương trình tình nguyện.
\(^-^)/
16 thg 12, 2009
Nguyền rủa tụi đánh bả chó
17 thg 11, 2009
Tôi sẽ nghỉ học
Tôi có khiếu làm cho thầy cô yêu mến rồi lam họ thất vọng. Tôi đã đối xử với biết bao người, và có trời đất chứng giám tôi chưa bao giờ cố ý. Cứ mỗi khi làm việc gì khiến họ thất vọng, tôi chỉ muốn chui ngay xuống đất để khỏi phải gặp họ. Tôi thấy khinh bỉ chính mình. Đã ko ít lần tôi sợ hãi cái ý nghĩ: biết đâu sau này mình sẽ trở thành một người xấu xa, đểu giả??? Biết đâu 10 năm sau, mình sẽ trở thành một con người trái ngược với mình hiện giờ - như Bác Hồ nói trong "Những trò lố hay là Varen và Phan Bội Châu" : tôi sẽ "đốt cháy những cái mình tôn thờ và tôn thờ những gì mình từng đốt cháy".
Bao giờ thì tôi mới có được sức mạnh chiến thắng bản thân mình?? Tôi là người có tâm hồn thánh thiện, tôi coi trọng đạo đức, tôi luôn muốn đem lại những điều tốt đẹp cho thế giới như người ta hay hô to cụm từ "World Peace". Thật sự nó xuất phát từ sâu thẳm trong lòng tôi, tôi chỉ muốn có phép thần thông, biến tất cả những ý nghĩ đó thành hiện thực. Hồi nhỏ tôi chỉ biết mơ mộng, ước gì một ngày nào nó mình có đủ sức để hiện thực hóa mơ ước của mình. Nhưng bây giờ mình học được một điều: Bạn ko cần phải vĩ đại để làm những điều vĩ đại. Chỉ cần dốc toàn tâm toàn ý cho những điều tốt đẹp bởi vì nếu bạn muốn làm điều tốt đẹp thì bạn sẽ nhận được sự ủng hộ. Thế đấy.
Tuy nhiên, trong khi lòng tôi sôi sục những ý tưởng và hành động thì tôi lại bị những xiềng xích ghì xuống. Nào là bài tập, nào là thực hành, nào là tiểu luận, nào là thi cử, chúng hè nhau hù dọa tôi, khủng bố tôi. Thần kinh tôi lúc nào cũng căng như dây đàn. Lúc nào tôi cũng bị nỗi sợ hãi về bài vở ám ảnh. Nhiều lúc tôi nghĩ tôi đang bị điên. Và rồi tôi lo sợ rằng tôi sớm muộn gì cũng bị điên. Và chắc chắn nếu tình trạng này kéo dài thì tôi sẽ kết thúc đời mình trong trại tâm thần. Tôi ngừng nó lại trước khi quá muộn. Giống như chơi trò đu quay ở công viên, khi cái đu quay quá nhanh và đứa trẻ ko thể kiểm soát nổi. Nó cảm thấy choáng váng tột độ, nó hoảng sợ, nó muốn buông tay, nó ước có một bàn tay thần kì nào đó đưa nó ra khỏi cái đu ngay tức khắc. Tôi là đứa trẻ đó.
Và tôi đã quyết định.Tôi cần nghỉ ngơi, tôi sẽ sắp xếp lại cuộc sống, tôi sẽ làm những việc tôi cần làm. Tôi sẽ học cách chế ngự bản thân...